Viết cho Fabregas, viết cho những điều còn đọng lại ở The Gunners

Viết cho Fabregas, viết cho những điều còn đọng lại

Fabregas ngày còn ở Arsenal như là một huyền thoại sống, những năm tháng anh còn thi đấu trong màu áo của “pháo thủ” thoáng đến và cũng thoáng đi.

Soi kèo nhận định Khi viết về Anh Tôi luôn có cảm giác Anh vẫn là người của Arsenal , Cesc ạ.

500 trận trên mọi đấu trường cho cả Arsenal và Chelsea, 79 bàn thắng. 2 Premier League, 2 FA Cup, 1 League Cup. Quả hiếm có cầu thủ Tây Ban Nha nào gắn bó và đạt được thành công ở nước Anh như Fabregas.

Có lẽ câu chuyện về chiếc bánh “Pizza” trong đường hầm Old Trafford vào ngày 24/10/2004, khi bị MU cắt đứt chuỗi 49 trận bất bại là tấm vé thông hành để Wenger quyết định trao tấm băng thủ quân khi Anh chàng vừa tròn 21 tuổi.

Bằng tuổi anh 10 năm về trước, Tôi còn phải mưu sinh kiếm từng bữa ăn, lúc đói lúc no chẳng làm được gì ra hồn. Nhưng với Anh ở độ tuổi ấy đã lấy luôn chiếc băng thủ quân của đội bóng mà mới 3 năm trước đã bất bại trên hành trình giành chiếc cúp EPL lần thứ 3 dưới kỷ Nguyên Wenger. Một hiện tượng thú vị thời điểm lúc bấy giờ.

Tôi vẫn nhớ như in cú vẫy chân từ phía sân nhà đưa bóng qua hàng tá người đến chân tiền đạo lúc bấy giờ là “Aderbayor “bằng động tác gọn gẽ tiền đạo người Togo đã tạo ra một siêu phẩm xe đạp chổng ngược trong trận đấu ở Cup C1 với Villarreal vào tháng 04/2009. Hay cú vung chân phải mở tỷ số 1-0 từ khu vực ngoài vòng cấm để loại AC Milan ở vòng 1/16 mùa bóng 2007_2008. Anh đã chạy ra ôm chặt người bố già để kể công và khóc như 1 đứa trẻ thơ.

Fabregas ngày còn thi đấu cho Arsenal

Đó là những ký ức đã in hằn trong tiềm thức Tôi suốt bao năm qua khi mỗi lần thấy hình ảnh của Anh xuất hiện bất kỳ nơi đâu. Từ “NouCamp” đến “Stamford Bridge” từ những bước chạy trên sân tới khi lúc ngồi đũng quần trên ghế dự bị. Tôi luôn dõi theo bóng dáng người đội trưởng năm nào đã lấy đi rất nhiều nước mắt của hàng triệu người hâm mộ.

Giá như, rồi đến nếu như có thể !

Anh vẫn còn ở Arsenal, vẫn là đội trưởng và còn đó những đường kiến tạo siêu việt ngày nào mà chỉ dành riêng cho pháo thủ thì tốt biết dường nào. Anh đi để lại bao nuối tiếc lan toả đến tận tâm can của tất cả người hâm mộ trong đó bao gồm cả Tôi, ngày Anh đi tôi không xem Arsenal một thời gian Tôi muốn trốn tránh tất cả có lúc Tôi oán trách Anh rất nhiều. Nhưng rồi sao kia chứ ? Anh đã có tất cả sau khi bước đi, thành công nối tiếp thành công từ CLB đến đội tuyển mà cuộc đời cầu thủ đếm được mấy ai kia chứ.

Có lẽ đó là quyết định khó khăn nhất cuộc đời của Cesc khi phải chia tay Arsenal . Nhưng chắc chắn Anh sẽ chẳng bao giờ hối hận vì điều đó 9 năm ở Bắc London Anh được gì ngoài chiếc cúp FA hay tấm bằng thủ quân trên tay chẳng mang nhiều ý nghĩa, trong khi Barca lại cho Anh tất cả tột đỉnh vinh quang của một đời quần đùi áo số.

Anh xuất thân từ lò Massia cùng lứa với những Pique, Messi… Một môi trường mà bao lứa cầu thủ trẻ được ao ước, anh luôn là cầu thủ kiến tạo hàng đầu Châu âu dù ở bất cứ đội bóng nào. Nhưng thời thế đã thay đổi bóng đá hiện đại có lẽ ít trọng dụng những cầu thủ có lối đá giống Anh chỉ biết chờ bóng để kiến tạo. Mà người ta đòi hỏi nhiều hơn thế ở vị trí hộ công. Tranh chấp, tắc bóng, phòng ngự, kiến tạo và cả ghi bàn nữa. Thời gian qua Tôi ko còn nghe tới tên Anh nhiều nữa không phải vì phong độ mà là vì bóng đá hiện đại đã không cần Anh.

Những người yêu bóng đá đẹp nói chung và Fan Arsenal nói riêng sẽ còn nhớ về Anh, nhớ cá tính của Anh, nhớ những pha kiến tạo vượt tuyến mang về Chiến thắng cho đội, hay nhớ về Anh lúc giao thời giữa 2 Sân vận động Hibery và Emires. Và cả mô hình bóng đá mà Wenger đã gầy công xây dựng “trẻ, rẽ và bán đắt” … Anh là biểu tượng của Arsenal thời kỳ yếu đuối và dễ gục ngã nhất thời kỳ mà chúng ta chỉ biết bán cầu thủ hay nhất cứ mỗi mùa qua đi.

Đời cầu thủ bạc như vôi, nay đây mai đó, thừa nhận thì ít mà chỉ trích thì nhiều. Ranh giới giữa người hùng và tội đồ thật mong manh. Vì thế người đời hãy bao dung và bớt khắt khe với họ.

Sức mạnh của Iran – đối thủ của đội tuyển Việt Nam tại Asian Cup