Roberto Baggio- Một người con vỹ đại của nước Ý

Roberto Baggio- Một người con vỹ đại của nước Ý

“Tóc đuôi ngựa thần thánh” của bóng đá Italia là một biểu tượng bất diệt của bóng đá nước này. Baggio dù có thể không giúp Italia giành được nhiều danh hiệu nhưng anh luôn khiến người ta phải nhớ mãi.

“Nếu một ngày anh cắt cụt mái tóc.
Thế giới sẽ thêm một đại dương nữa.
Một đại dương chứa toàn nước mắt.
Chảy từ trong thăm thẳm trái tim em”

Soi kèo dư đoán tỷ số bóng đá hôm nay Đó là một đoạn trong bài thơ của một tác giả Việt Nam – một cô gái yêu anh tha thiết – viết về anh – người nghệ sĩ Roberto Baggio – người nghệ sĩ của Calcio đầy khắc nghiệt.

Baggio cũng giống như 1 cây đàn piano vậy. Phím trắng đại diện cho niềm hạnh phúc, những nụ cười của kẻ chiến thắng. Phím đen đại diện cho khổ đau và những giọt nước mắt. Niềm vui đến tột cùng – những giọt nước mắt đắng cay, vinh quang của chiến thắng – bóng tối của thất bại, người hùng – tội đồ; tất cả những dư vị ấy anh đều đã nếm trãi. Bản nhạc mà cây piano ấy tạo nên, khi nhẹ nhàng êm ái, lúc lại say đắm dữ dội, để mỗi khi thưởng thức nó, đã có biết bao những trái tim bật khóc và dâng lên những tình cảm thổn thức khôn nguôi.

Baggio- Tóc đuôi ngựa thần thánh

Ngày 16/05/2004, trận đấu giữa Milan – Brescia chỉ còn vài phút , loa thông báo Baggio là người rời sân, các Tifosi như chết lặng đi, những tiếng nấc nghẹn ngào xuất hiện trên khán đài, nhiều người đã bắt đầu khóc khi họ nhận ra rằng đây là lần cuối cùng họ được nhìn thấy anh đứng trên sân cỏ, gã người tình mà họ yêu đến điên cuồng hơn 20 năm qua cất những bước chạy cuối cùng trong sự nghiệp …

Ngày ấy, những giọt nước mắt như nhấn chìm San Siro. Ngày ấy, trên khắp các khán đài giăng đầy những biểu ngữ “Không có Baggio, thế giới bóng đá chẳng đáng một xu”, “Tạm biệt, Baggio”, tiếng thét “Baggio, chúng tôi yêu anh” vang khắp San Siro.

Ngày ấy, anh vẫy tay chào tạm biệt những người đã luôn đồng hành bên anh, những người luôn yêu quý anh trên quãng đường dài hơn 20 năm, bỏ lại sau lưng những năm tháng quần đùi áo số, những năm tháng với biết bao niềm vui và nỗi buồn , để lại trong tim các tifosi một niềm nuối tiếc vô hạn.

Ngày ấy …Baggio không như Maldini, Baresi, hay Totti. Anh không trung thành tuyệt đối với bất cứ một đội bóng nào cả, anh đã chuyển đến rất nhiều đội bóng lớn ở Italia, nhưng khi anh đi, phía sau lưng không phải là sự giận dữ hay trách móc, mà vẫn là tình yêu vô bờ bến của những người đã lỡ yêu anh say đắm. Baggio giống như một cơn gió, chợt đến rồi chợt đi, tự do tự tại nhất, không ai có thể níu giữ. Lai vô ảnh, khứ vô tung. Phóng khoáng mà vô hình tuyệt đối. Chỉ khi gió làm lay động vạn vật, người ta mới biết nó tồn tại … để rồi khi nó đi qua, để lại là nỗi tiếc nuối ngẫn ngơ của những kẻ đã say mê cơn gió mát này.

12 năm kể từ ngày anh đi …Nhớ anh , Roby …../

Tản mạn đội tuyển dưới thời Hữu Thắng, có một thất bại cảm xúc