Ký ức Italia và chức vô địch vàng năm 2006, những dấu ấn khó phai

Ký ức Italia và chức vô địch vàng năm 2006, những dấu ấn khó phai

Năm 2006, đội tuyển Italia đăng quang chức vô địch World Cup theo hướng chẳng ai có thể ngờ đến. Họ nâng cao chiếc cúp vàng ngay trên sân của người Đức theo cách vô cùng hiển hách và ấn tượng, mặc cho cơn bão Calciopoli lúc đó còn đang bủa vây, bao trùm lên toàn bộ nền bóng đá của quốc gia này.

Người Ý đến Đức với tâm thế rệu rã

Soi kèo phạt góc hôm nay Cứ như những người cùng khổ cùng nhau đi trên hè phố xin ăn kiếm sống qua ngày, đội tuyển Ý đến với nước Đức mang theo những điều tiếng từ Scandal “dàn xếp tỷ số” Calciopoli từ quê nhà. Họ như xiết chặt tau nhau với tinh thần kết đoàn, vượt qua bão bùng để vươn tới ánh mặt trời.

Nền bóng đá Italia năm 1980 cũng từng rúng động về Scandal Calcio, dàn xếp ỷ số với các tay trùm xã hội đen khét tiếng. Bóng đá Ý từng có kinh nghiệm đấu tranh với những thời kỳ khủng hoảng như thế. Nhưng so với Calciopoli năm 2006 thì vụ Scandal của năm 1980 thực sự vẫn chưa thấm thấm thoaft vào đâu. Và chức vô địch World Cup trên nước Đức năm đó cũng là quá vi diệu hơn so với chức vô địch Espanha năm 1982.

Nhà vô địch trong tấm bão Calciopoli

Điều khác biệt lớn nhất có lẽ đến từ việc, cảnh sát phát hiện ra chuyện này quá nhanh, ngay trước thềm giải vô địch thế giới ở Đức diễn ra.  Juventus bị đánh xuống hạng chỉ sau vài ngày vụ việc bị tố giác. Một sự gian trá quá tinh xảo được các vị lãnh đạo của các đội trong vụ dàn xếp này bàn bạc với nhau. Những sự bàn bạc có tính toán và đã kéo dài khá lâu. Nó hoàn toàn khác hẳn so với việc những tổ chức Mafia dàn xếp tỷ số trong thị trường cá độ bóng đá nhằm trục lợi cá nhân. Nhưng ở đây, Calciopoli đã trở thành hệ thống tổ chức cá độ toàn cầu mà nếu cảnh sát Ý không triệt hạ, thì “vòi bạch tuộc” của nó đã lan rộng ra khắp Châu Âu.

Chỉ sau khi Scandal Calciopoli kết thúc, không chỉ có Juventus bị ban tổ chức của Serie A đáng rớt hạng  mà nhiều đội bóng lớn khác cũng liên quan. Những AC Milan. Lazio, Fiorentina….. đều bị trừ điểm trong mùa bóng tiếp theo. Hình phạt lúc đó thực sự là quá hồi hộp và chầu chực đối với các đội bóng liên quan đến Calciopoli.  Không chỉ có đội bóng mà những cầu thủ cũng bị ảnh hưởng. Nhiều cầu thủ thi đấu, trong đó có các tuyển thủ Italia tham dự World Cup tại Đức  không hề hay biết tương tai của mình sẽ đi đâu về đâu. Dĩ nhiên, ban huấn luyện và cả đội hình đội tuyển Ý đến nước Đức với tâm trạng bồn chồn và hoang mang cùng cực.

Không chỉ có vậy, đội trưởng của đội tuyển Ý Fabio Canavaro còn bị triệu tập trả lời cho một cuộc điều tra của cảnh sát. Báo chí, truyền thông Italia còn kêu gọi đội tuyển nước này liệu có nên rút khỏi World Cup.

Không hề mong muốn, những ngôi sao của đội tuyển Ý như: Canavaro, Buffon, Pirlo…. hằng ngày lên mặt báo liên tục. Không vì những câu chuyện liên quan đến chiến thuật hay kết quả của trận đấu mà chỉ toàn những lùm xùm xoay quanh Calcio. Đắng cay gấp bội phần khi mà World Cup ở Đức diễn ra song song với thời điểm Scandal Calciopoli nổ ra. Đã có giả thiết đặt ra việc liệu có đội tuyển quốc gia nào nằm cùng bảng  với đội tuyển Ý  bị chi phối bởi những ông trùm trong đường dây Calciopoli.

Thật khó để mô tả những gì mà thầy trò huấn  luyện viên Marcelo Lippi đã phải trải qua trước khi giải đấu khai màn. Thậm chí, ngay tại Đức, nhiều cầu thủ của Juventus còn phải tức tốc quay trở lại Italia  để tham dự tang lễ của Pesotto- một vị quan chức của Juventus vì sức ép của Calciopoli mà phải nhảy lầu tự tử.

Không phải là số một nhưng cuối cùng vẫn vô địch

Năm đó, Italia tham dự World Cup mà không có bất kỳ ngôi sao nổi bật nào. Dĩ nhiên trong đội hình những cái tên như: Buffon, Pirlo hay Canavaro… nhưng như vậy còn rất thiếu.

Năm đó, đội tuyển Pháp có một Zidane gồng ghánh, Bồ Đào Nha thì có một Cristiano Ronaldo đang nổi đình nổi đám, Argentina có Riquelme và một Messi đang chờ bước ra ánh sáng…. Còn Italia chỉ bao gồm tập hợp của vài “ông già” rệu rã bước ra từ bóng tối của Calciopoli.

Nhưng chính dường như việc không được đánh giá cao lại giúp cho Italia thi đấu hồ khởi. Ít ai ngờ họ vượt qua được hết thử thách này đên thử thách khác, trong đó có trận bán kết gặp đội tuyển Đức, giành chiến thắng với tỷ số 2-0 để bước vào trận chung kết gặp Pháp.

Italia giành chiến thắng trong trận chung kết cũng ồn ã không kém cái cách mà nền bóng đá của quốc gia này gây bão với Calciopoli vậy. Khoảnh khắc Marco Materazzi bằng sự “tinh ma” của mình khiêu khích Zidane khiến cầu thủ này thực hiện “cú húc đầu huyền thoại” và nhận thẻ đỏ trực tiếp  rời sân vẫn còn được nhắc nhiều cho đến tận bây giờ. Đó là khoảnh khắc khôn khéo của riêng Materazzi, bởi italia lúc đó đang bị Pháp ép sân dồn dập, việc khiến đối thủ bị đuổi một người chẳng khác nào như :” bắt được vàng”.

Nhìn lại những trận đấu trước khi đến với trận chung kết. Dường như có một điềm báo gì đó muốn Italia phải vô địch. Họ bất bại trong toàn bộ giải đấu, để thủng lưới ít nhất, và là đội bóng có nhiều vị trí khác nhau ghi bàn nhất. Tổng cộng có 10 cầu thủ khác nhau đem về bàn thắng cho Azzurri trong kỳ World Cup năm đó.

Đáng nói hơn sau khi giải đấu năm ấy khép lại. danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất giải không thuộc về một người Ý nào cả. Nó được FIFA trao tặng cho Zidane, trên bảng xếp hạng FIFA lúc bấy giờ, đội tuyển Ý cũng không thể vươn lên ngôi vị số một.

Khoảnh khắc đáng nhớ nhất kỳ World Cup năm 2006 là pha húc đầu của Zindane

Thiết đầu công của Zizou là ấn tượng sâu đậm nhất

World Cup năm 2006 là kỳ World Cup có nhiều thẻ vàng nhất, chỉ riêng trong một trận đấu giữa Bồ Đào Nha và Hà Lan thôi đã có đến 16 chiếc thẻ vàng và 4 chiếc thẻ đỏ được rút ra. Có cầu thủ trong một trận đấu còn ăn đến 3 chiếc thẻ vàng. Kỳ World Cup tại Đức là kỳ World Cup dẫn đầu với số lượng thẻ phạt trong lịch sử, tootng cộng với 346 thẻ vàng và 29 thẻ đỏ.

Pha “thiết đầu công” của Zidane vào ngực của Matterazzi có lẽ là khoảnh khắc  được nhớ mãi. Một pha bóng bên lề đã lấn áp những diễn biến của trận đấu. Hành động nông nổi này của Zidane thậm chí còn được nhiều chuyên gia điêu khắc tạc thành tượng ở thủ đô Paris. Nó cũng được các nhà làm Game tại nước Pháp cho ra đời một trò chơi có tên là “thiết đầu công” mô phỏng lại cảnh tiền vệ người Pháp húc đầu vào Matterrazzi, người hơi cứ húc trúng ngực càng nhiều điểm thì sẽ là người chiến thắng.

Đây cũng là kỳ World Cup xuất hiện nhiều thống kê hi hữu. Lần đầu tiên giải vô địch bóng đá thế giới có đủ 6 đại diện đến từ  tất cả các khu vực khác nhau trên thế giới. Brazil với tư cách là đội vô địch trước đó vẫn phải tham gia đá vòng loại để có vé đến với nước Đức.

Thụy Sĩ là đội bị loại đầu tiên mà không để thua một bàn nào trên nước Đức. Họ gặp Ukraine ở vòng nốc ao trực tiếp, sau đó bị loại bởi chấm phạt đền. Brazil và Argentina được coi là ứng cử viên cho chức vô địch bị loại  từ vòng tứ kết.

Và cái kết ấn tượng khác cũng không kém đó là việc Italia lên ngôi vô địch trong hoàn cảnh phải hứng chịu sự khốc liệt, tàn phá của cơn bão Caciopoli. Hễ cứ rơi vào hoàn cảnh ngặt nghèo là đội bóng áo thiên thanh lại chơi một cách cực hay ít ai có thể ngờ tới.

Demsey là lá phiếu trắng vẫn còn là bí ẩn cho đến ngày nay

Demsey và lá phiếu trắng bí ẩn

Nhiều người phải nín thở, hồi hộp chờ xem liệu ai sẽ là nước chủ nhà đăng cai vòng chung kết World Cup năm đó. Nhiều người đã nghi ngại rằng có một cuộc dàn xếp mua chuộc những lá phiếu để bình chọn quốc gia đăng cai ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh thông qua con đường chính trị và ngoại giao.

Charlie Demsey sở hữu cái quyền lợi cầm tờ phiếu  trong số 24 lá phiếu quan trọng bậc nhất nhưng cuối cùng ông lại quyết bịnh từ bỏ. Một quyết định mà nhiều cây viết thường xuyên đào bới để chỉ trích trong cách điều hành của FiFA thực sự gặp vấn đề.

Cuộc đua cho nước đăng cai vòng chung keesy năm ấy diễn ra trong hai ngày cuối của tháng 7. Và hai nước cuối cùng bước vào vòng bỏ phiếu cuối là Đức và Nam Phi. Người ta chờ đợi đủ số phiếu thì bất ngờ chuyện của Demsey lại diễn ra.

Ông vốn là một quan chức người New Zeeland. đương nhiệm chức chủ tịch liên đoàn bóng đá Châu Đại Dương. Không có gì bất ngờ khi ở những vòng trước đó vị chủ tịch này bỏ phiếu cho Anh và khi Anh bị loại thì ông sẽ ủng hộ cho các quốc gia Châu Phi. Đến vòng cuối, Nam Phi và Đức là đội sót lại.

Những tưởng Nam Phi sẽ chiến thắng thì bất ngờ đội tuyển Đức giành được số phiếu áp đảo với tỷ lệ 12-11. Đến khi người ta kiểm tra lại, mới thấy một tấm phiếu trắng, và tấm phiếu ấy không ai khác chính là của Demsey.  Như vậy là Demsey đã không thực hiện quyền bỏ phiếu cho Nam Phi như dự định ban đầu, một quyết định đầy khó hiểu. Đương nhiên Blater không phải sử dụng đến quyền bỏ phiếu của mình nữa vì kết quả đã quá rõ ràng. Đức sẽ là đội đăng quang vòng chung kết World Cup năm 2006 bất chấp sự tức tưởi của Liên Đoàn Bóng Đá Nam Phi.

Cho đến bây giờ không ai hiểu vì sao ông Demsey lại bỏ phiếu trắng lúc đó. Mọi thứ chỉ được dừng lại ở mức suy luận. Những nhà phân tích chính trị còn cho rằng đó là sự mua chuộc đơn thuần bởi bàn tay nào đó.  Demsey đã phản bội lại niềm tin từ khối Châu Âu là sự thực rõ ràng. Nhưng bất cứ ai hỏi ông về quyết định hôm ấy, vị cố chủ tịch này vẫn chỉ giữ im lặng và âm thầm nộp đơn từ chức chủ tịch khỏi Liên Đoàn Bóng đá Châu Đại Dương, sau đó ông quyết định nghỉ hưu, rút lui khỏi mọi hoạt động liên quan đến bóng đá một cách đầy khó hiểu, sau cùng ông qua đời vào năm 2008, đem theo bí ẩn về tấm phiếu trắng năm 2006 lên thiên đường.

Ký ức Liverpool vs Borussia Dortmund: Một trận cầu để tưởng nhớ