Ký ức Escobar: Chàng cầu thủ tài năng nhưng bạc phận

Ký ức Escobar: Chàng cầu thủ tài năng nhưng bạc phận

Có một Escobar từng làm nức lòng người biết đến bóng đá Colombia, nhưng anh cũng là cầu thủ phải nhận bi kịch lớn nhất của lịch sử. Một phát súng oan nghiệt.

Bị dọa giết ngay trên đất Mỹ

Soi kèo trực tuyến Bất chấp những bất ổn ở trong nước, đội tuyển Colombia vẫn lên đường dự World Cup 1994 với rất nhiều sự kỳ vọng. Họ là một trong những ứng viên sáng giá nhất cho chức vô địch. Pele thậm chí còn dự đoán Colombia sẽ lần đầu tiên đăng quang.

Colombia đến Mỹ với hành trang chỉ để thua 1 trong 26 trận đấu trước đó. Họ thậm chí đã đánh bại Argentina của thiên tài Diego Maradona đến 5-0 tại vòng loại. Các chính trị gia thu xếp sang Mỹ ủng hộ đội nhà, hy vọng thành tích của đội tuyển sẽ mang đến hy vọng thống nhất quốc gia. Năm ấy, lực lượng của Colombia – cho dù không có thủ môn nổi tiếng Rene Higuita – vẫn được đánh giá là cực kỳ hùng hậu.

Andres Escobar là một trong những cái tên sáng giá nhất. AC Milan đã đề nghị một bản hợp đồng hậu hĩnh để mang anh sang châu Âu sau khi giải đấu kết thúc. Anh kêu gọi các đồng đội hãy tạm quên những câu chuyện kinh hoàng ở quê nhà, những cuộc thanh trừng đẫm máu ngay trên đường phố để tập trung vào bóng đá.

Andres nói trước khi lên đường sang Mỹ: “Chúng tôi cùng làm việc vì một hoài bão chung: khiến cho cả quốc gia mình cảm thấy tự hào. Chúng tôi cố không tập trung vào vấn đề giết chóc và bạo lực nữa.Tôi đã tìm thấy niềm tin vào những điều tốt đẹp sắp diễn ra. Tôi cố đọc Kinh thánh nhiều hơn mỗi ngày. Tôi giữ hai bức ảnh trong mình. Một của người mẹ quá cố, một của vị hôn thê”.

Những người thân trong gia đình đều biết rõ khát vọng làm cho Colombia tươi đẹp hơn của Andres. Em gái của anh, Maria Ester Escobar, cho biết: “Anh ấy rất nghiêm túc. Khi còn học Andres là một sinh viên cực kỳ kỷ luật. Sau việc học hành, anh ấy dồn mọi tâm huyết cho bóng đá. Mỗi buổi sáng trước khi đến trường, Andres đều đến cầu nguyện cùng mẹ. Chúng tôi là một gia đình ngoan đạo, nhưng mẹ tôi không may bị ung thư và qua đời ở tuổi 52. Anh ấy đã dùng bóng đá để vượt qua mất mát ấy”.

Cô nói tiếp: “Andres biết mình ngày càng nổi tiếng, nhưng vẫn giữ sự khiêm tốn. Anh ấy coi việc cải thiện hình ảnh của Colombia là sứ mệnh của mình. Andres cảm thấy không thoải mái khi bị ép phải diện kiến Pablo (Escobar) khi ông ta còn sống. Anh ấy nói với tôi: “Maria ơi, anh không muốn, nhưng anh không còn sự lựa chọn nào khác”. Trước khi sang Mỹ, Andres còn nói chuyện về tương lai, được thi đấu ở Italia, giải đấu hấp dẫn nhất thế giời vào thời điểm ấy. Anh ấy muốn tôi thỉnh thoảng sang đấy nghỉ hè. Chúng tôi đang sống trong một giấc mơ tuyệt đẹp”.

Escobar- tài năng nhưng bạc phận

Thế nhưng kết quả thua 1-3 ngay trong trận ra quân khiến cho áp lực lên Colombia còn lớn hơn nữa. Một nhà báo Colombia giải thích: “Đấy là khởi đầu cho một cuộc khủng hoảng tâm lý bởi đội bóng đã không được chuẩn bị một cách tốt nhất để dự giải. Có rất nhiều tay cá cược đã đặt những món tiền lớn vào đội tuyển, những anh chị xã hội đen này tất nhiên rất bất mãn với màn trình diễn của các cầu thủ. Thậm chí, chúng còn tuyên bố đã rước rất nhiều thầy cúng để ám một vài cầu thủ trong đội tuyển”.

Thất bại 1-3 trước Romania nằm ngoài dự liệu của tất cả. Ai cũng thấy Colombia đã rơi vào một bảng đấu rất dễ dàng. Nhưng sự căng thẳng trước và trong thời gian dự giải đã làm hại họ. Mọi thứ lại càng trở nên tồi tệ hơn sau cú vấp đầu tiên.

Trước trận đấu thứ hai với Mỹ, đội tuyển nhận được những lời đe dọa. Một tay hacker đã xâm nhập vào hệ thống truyền hình của khách sạn và truyền đi một bức thông đệp. Thông điệp ấy ghi rất rõ: “Nếu Gabriel Gomez mà còn được ra sân trong trận đấu gặp Mỹ, toàn đội sẽ bị giết”. Gomez bị dân anh chị xem là tội đồ trong thất bại ở trận ra quân.

Riêng HLV Francisco Maturana còn nhận được một bức fax với nội dung: “Sẽ có bom trong nhà mày và Gomez nếu mày còn điền tên nó vào trận đấu tiếp theo”. Chỉ thị tiếp theo là thay vì dùng Gomez thì hãy dùng Hernan Gaviria, một hậu vệ từ Medellin. HLV Maturana kiên quyết không nhượng bộ, tuy nhiên các quan chức cấp cao trong LĐBĐ Colombia đã yêu cầu ông nghĩ đến an toàn của những cầu thủ khác.

Thế nên cho dù Gomez là một nhân vật then chốt trong đội hình, HLV Maturana rốt cục vẫn phải kéo anh ra khỏi danh sách thi đấu. Gomez tiết lộ: “Ngay sau khi biết mình không có tên trong danh sách dự trận đấu với Mỹ, tôi đã quyết định giã từ bóng đá. Tôi thừa biết chuyện gì đang diễn ra. Họ không hề nghĩ tôi chơi tồi trong hiệp 1, đơn giản là phía sau những tuyển thủ quốc gia là những CLB của những ông trùm. Những ông trùm này muốn nhìn thấy cầu thủ của họ thi đấu tại World Cup để giá trị của CLB được tăng lên. Ngay khi Maturana không chọn cầu thủ của họ, họ tẩy chay luôn chính đội tuyển nước mình. Đấy là cách người ta yêu bóng đá đó sao?”

Harold Lozano nhớ lại: “Chúng dọa sẽ bắt cóc đứa con trai 2 tuổi của tôi và hiếp dâm vợ tôi. Chiến thắng trước Mỹ là phương duy nhất”. Tiền đạo ngôi sao Faustino Asprilla thừa nhận sau những thông tin dọa giết, anh cùng với nhiều tuyển thủ quốc gia khác đã phải gọi điện về nhà để biết là người thân của mình vẫn an toàn. Asprilla nhớ lại: “Những thông tin chúng tôi nhận được là Colombia đang hỗn loạn chỉ sau một trận thua. Cảnh sát đã phải đến gác trước cửa nhà chúng tôi để giữ an ninh. Đầu óc của chúng tôi lúc ấy không thể nghĩ về bóng đá được nữa, nó tràn ngập những lo âu”.

Em trai của hậu vệ Chonta Herrera ở quê nhà chết đột ngột vì một tai nạn giao thông bí ẩn, như một sự dằn mặt “nhẹ nhàng” của giới tội phạm. Chính Andres đã thuyết phục các đồng đội hãy cố mà thi đấu cho hết World Cup chứ đừng nôn nóng trở về ngay. Không có gì lạ khi các cầu thủ Colombia bước vào trận đấu sinh tử với những đôi chân như đeo chì. Phút thứ 35, một quả tạt tưởng chừng như không có gì nguy hiểm của John Harkes từ cánh trái đưa bóng vào vòng cấm của Colombia. Vậy nhưng nỗ lực phá bóng của thủ quân Andres Escobar khiến quả bóng đổi hướng và khiến thủ môn Oscar Cordoba không có cơ hội cản phá. Một bàn phản lưới nhà tai hại.

Trong một bài phỏng vấn sau đó với em gái của Escobar, cô cho biết sau khi chứng kiến Andres phản lưới nhà, con gái của cô đã nói: “Mẹ ơi, người ta sẽ giết cậu Escobar mất”. Và cô đã đáp lại, vừa để trấn an cô con gái bé nhỏ mà cũng vừa trấn an chính mình: “Không đâu con, người ta đâu thể giết người chỉ vì sai lầm của họ. Đây chỉ là bóng đá, và ở Colombia mọi người đều yêu Andres cả”.

“Khi nhìn thấy quả bóng ấy vào lưới,” HLV Maturana nói. “Tôi đã ôm đầu, thầm nghĩ: đất nước mình vậy là xong rồi”. Ông cũng bộc bạch là nếu luật bóng đá cho phép thay 11 cầu thủ trong trận, ông đã rút toàn bộ đồi hình trong hiệp 1 ra nghỉ vì hiệp 2 đối với họ thật sự là một cuộc tra tấn. Adolfo Valencia ghi được một bàn cho Colombia vào phút thứ 90, nhưng đấy là khi người Mỹ đã cầm chắc chiến thắng. Alan Rothenberg, Chủ tịch LĐBĐ Mỹ, đã gọi đấy là “chiến thắng lớn nhất trong lịch sử bóng đá Mỹ” vào thời điểm đó.

Còn về phía Colombia, sau trận thua 1-2 ấy ứng viên sáng giá của giải thế phải xách vali về nước sớm. Họ trở lại Colombia sau khi kết thúc trận đấu chót của vòng bảng vào ngày 26-6. Đấy là khởi đầu cho một sự suy tàn của bóng đá Colombia

5 cầu thủ có thể đoạt quả bóng vàng sau Luka Modric