Jose Mourinho – Người Mohican của nét đẹp ngược

Jose Mourinho – Người Mohican của nét đẹp ngược

Nếu bóng đá có một thứ gì đó xấu xí thì Mourinho chính là đại diện cho môt phong cách chơi bóng rườm rà và chẳng bao giờ biết hoa mỹ. Và vẫn có danh hiệu, chinh phạt chúng bằng một nét đẹp ngược.

Jose Mourinho – Người Mohican của nét đẹp ngược. 

Soi kèo cá độ bóng đá Trong khoảng thời gian chuyển giao thế kỉ 20-21, có lẽ chưa bao giờ bóng đá lại chuyển dịch và yêu thích tấn công đến như vậy. Đại diện cho trường phái tấn công có hàng dài những cái tên nổi tiếng như Johan Cruyff thời kì đầu với niềm tự hào Barcelona cùng lối đá tổng lực khủng khiếp như cuốn phăng mọi đối thủ của những Romario, Stoichkov, để làm điểm tựa cho bao huấn luyện viên khác như Luis Van Gaal, Frank Rijkaard, Pep Guardiola, với lứa Barca hay nhất cùng bao cái tên làm kinh hoàng các hàng phòng ngự như Ronaldinho, Eto, Deco, Xavi, Iniesta và cả huyền thoại Messi nữa, hay mới đây nhất là Luis Enrique Martínez García, người kế thừa sánh bước cùng những chân sút thượng hạng như Suarez hay Neymar. Tương tự, nhìn sang những nơi gọi là đầu tàu của Châu Âu, không ai không tự hào khi những hlv theo trường phái tấn công thống trị tất cả, khi giải ngoại hạng Anh có Sir Alex Ferguson cùng lứa quỷ đỏ 1992 huyền thoại cùng họng súng Cole – Yorke, chưa kể đến những sát thủ như Solskjaer, Ruud Van Nisterooy rồi sau đó có thêm nào Cristiano Ronaldo, Wayne Rooney để thống trị giải ngoại hạng trong gần1/5 thế kỉ, cùng với tượng đài “giáo sư” Asene Wenger, người truyền lửa và trung thành với lối chơi tấn công suốt từ những ngày đầu. Người Đức có thể tự hào với HLV Jupp Heynskec rồi cả Jurgen Klinsmann hay Joachim Löw nữa, càng không thể không nói đến gã điên Jurgen Klopp, người mang linh hồn cho Dortmund. Họ, những người thổi hồn bóng đá tấn công cho Die Mannschaft, với lứa cầu thủ tuyệt vời từ Miroslav Klose cho đến Thomas Muller, Marco Reus hay Mario Gotze. Ngay đến Ý, quê hương của Catenaccio cũng có quyền tự hào với một Ancelotti vĩ đại, người đã chinh phục đỉnh cao cùng Milan khi có trong tay thiên thần Kaka cùng vua việt vị Pilipo Inzaghi, và Real với lối tấn công quyến rũ đến mê người với Cristiano Ronaldo, Gareth Bale và cả Benzenma, Di Maria nữa.

Nếu tấn công là vẻ đẹp tuyệt mĩ của bóng đá làm hàng tỉ tín đồ túc cầu giáo say mê thì hãy coi phòng thủ là nét đẹp trái ngược đến lạ kì, dù không phải ai cũng thích. Fabio Capello, đại diện cho lối đá phòng thủ là một trong những người như vậy. Barca huyền thoại của Johan Cruyff thua một Milan què cụt hàng công đến 4 bàn không gỡ trong trận chung kết, nơi người ta thấy được tầm vóc của Paolo Maldini, Mauro Tassotti, và cả thủ thành huyền thoại bên cạnh những Franco Baresi, Alessandro Costacurta tên tuổi. Giovanni Trapattoni, và cả Marcello Lippi nữa, những gã đầu bạc mang nặng truyền thống Italia đã mang đến những danh hiệu cao quý nhất cho Juve và Italia cùng những huyền thoại như Gigi Buffon, Fabio Cannavaro, Alessandro Nesta. Và nói đến phòng thủ, hãy nhớ đến Jose Mourinho – người Mohican cuối cùng.

Không cần đẹp mà vẫn có danh hiệu

Khi mà bóng đá hiện đại càng ngày càng khan hiếm các hậu vệ giỏi, những người cận vệ phá nát vẻ đẹp của bóng đá tấn công, mà thay vào đó là những hậu vệ chạy nhanh hơn, khỏe hơn, chuyền bóng và đi bóng tốt hơn, thì Mourinho đã giúp tất cả định nghĩa lại khả năng phòng ngự, cũng như nâng Catenacio lên một tầm cao mới. Trong khoảng thời gian giao thời, cả Fabio Capello hay Marcelo Lippi đang dần không bắt nhịp được lối đá tấn công mới, Mourinho xuất hiện với FC Porto và triết lí của mình: dâng cao hàng thủ, mỗi cầu thủ là đều là một hậu vệ và luôn tranh chấp bóng đến cùng. Với Mourinho, một hậu vệ tài năng không phải chỉ tranh cướp bóng hay thủ tốt, mà phải là người có thể chơi với khoảng trống 40-50m sau lưng. Đó là cách phòng thủ tổng lực, một Catenacio được biến thể và nâng tầm. Điều đó giúp một đội bóng trung bình khá, vượt qua tất cả để đến với chiếc cúp Champion Leagues 2004. Họ đánh gục một MU hùng mạnh của sir Alex ở vòng 1/16, vượt qua đại gia nước Pháp Lyon ở vòng kế tiếp trước khi đánh gục Super Depor, những người đá bay Ac Milan, ở bán kết, để rồi hiên ngang bước lên bục cao nhất khi hạ nốt As Monaco, những người đã loại Real Madrid của Zidane, Ronaldo. Mourinho mang đến một Ricardo Carvalho cực kì chắc chắn, một Paolo Perreira toàn năng bên cánh phải, chưa kể đến những cái tên xuất sắc khác như Jose Bosingwa hay Costinha, Machine, nền tảng cho Bồ Đào Nha bay cao tại Euro năm đó.

Và ông tự nhận mình là người đặc biệt khi đến Chelsea. Ông không ngoa, khi chỉ cần mang theo Ricardo Carvalho và Paolo Perreira, để hợp cùng John Terry, William Gallas và Wayne Brigde thành bộ tứ vệ, cùng với Petr Cech và Claude Makelele, ông đã mang đến mùa giải vô địch mà thủng lưới ít nhất trong lịch sử với chỉ 15 bàn thua. Ngày đó, Barca với Ronaldinho hay Eto mỗi lần gặp Chelsea là một lần hú vía. Dù thắng hay thua, những người Cataluyna luôn e dè con cáo Jose Mourinho đó. Sir Alex cùng MU cũng phải thay đổi cách nhìn khi thua nhiều hơn thắng trong năm đó, còn Asene Wenger của lối đá tấn công thậm chí không thắng nổi lần nào. Jose đã hoàn thiện hơn chiến binh John Terry, để rồi trung vệ người Anh trở thành một hòn đá tảng khiến cho cả những huyền thoại Messi hay Ronaldinho cũng phải e dè. Còn Petr Cech? Đơn giản là câu chuyện về sau của anh là một huyền thoại, khi anh luôn sánh ngang cùng những thủ môn hàng đầu như Iker Cassilas, Gigi Buffon hay Erwin Van Der Sar. Nền tảng sau đó được ông củng cố 2 mùa sau, để rồi ngay khi cả lúc ông rời đi, bản sắc phòng ngự của Mourinho chưa bao giờ phai mờ, khi chỉ cần còn Terry, còn Cech, Chelsea luôn biết cách khiến những hàng công tốt nhất phải im tiếng.

Nhưng cuộc đời đâu suôn sẻ như thế, nhất là với những người đi ngược lại xu thế. Khi bóng đá đẹp lên ngôi, lối đá khoa học phòng ngự cực chắc của Mourinho bị chê bai, dè bỉu. Cực chẳng đã, Jose rời Chelsea, rời ngôi nhà của mình để đến với thành Milan hoa lệ, để tiếp quản đế chế Inter đang lên. Trước khi ông đến, Roberto Mancini vẫn làm tốt nhiệm vụ, nhưng chưa đủ. Inter vẫn bị những con ngáo ộp ở châu Âu bắt nạt đến tội nghiệp. Ở đó, người ta tôn trọng người anh em cùng thành phố AC Milan hơn hẳn nửa xanh đen, dù cho Milan què quặt đó bị tổn hại ra sao vì Calciopoli. Mourinho đến, và chất thép được tôi rèn.

Ở đó, Julio Ceasar vụt sáng, bên cạnh cặp hàng thải Walter Samuel hay Lucio từ Real và Bayern, Zanetti trở thành một người không phổi thật sự còn Maicon trở thành hòn đá tảng ở cánh phải. Hàng thủ đó, cùng với máy quét Esteban Cambiasso ở phía trên, và những siêu dự bị như Chivu, Cordoba hay Marco Metarazzi giúp cho Inter trở thành một ông lớn thật sự, mà đỉnh cao là chức vô địch C1 năm 2010. Họ đánh bại một Chelsea hùng mạnh đang tấn công máu lửa như chưa bao giờ biết dừng lại dưới thời Ancelotti, đánh gục một Barca hùng mạnh với Messi là đầu tàu của Pep Guardiola và cuối cùng, chiến thắng một Bayern đang hồi sinh với lối tấn công tổng lực của Luis Van Gaal. Ngày đó, một mình Inter đá phòng thủ một cách triệt để, trong khi xe bus xanh London theo sự dẫn dắt của Ancelotti đã chơi tấn công máu lửa với Drogba, Anelka và Malouda trên tuyến đầu, được Ballack và Lampard tiếp đạn. Barca với truyền thống của mình, sau khi giành cú ăn 6 vĩ đại mùa trước cũng gục ngã để rồi Bayern dâng chiếc cúp C1 thứ 2 cho Jose, chiếc cúp thứ 2 cho nghệ thuật phòng ngự.

Luôn là 4-2-3-1

Rời Inter, ông đến với một Real đang bị Barca lấn lướt. Barca đã thống trị Tây Ban Nha dưới thời Guardiola, làm Chủ tịch Real Madrid Florentino Perez rất bực tức và giận dữ. Sau chiến thắng của Inter trước Barcelona, có vẻ như Mourinho là người duy nhất ở châu Âu đủ sức lật đổ Barcelona của Guardiola. Sự tuyệt vọng của Perez lớn tới mức ông chấp nhận hy sinh cả lối chơi và những giá trị hào nhoáng của Real Madrid để đổi lấy phong cách thực dụng xảo quyệt của Mourinho: Quyết định bổ nhiệm HLV người Bồ tại Bernabeu được công bố mùa Hè 2010. Hàng thủ đó của Real, trong năm đầu tiên ông dẫn dắt thua tan tác Barca đến 5-0. Nhưng, chính nhờ bàn tay của Jose Mourinho, Real sau đó có thể quay lại “bắt nạt” được đại kình địch của mình. Năm đầu tiên, dù bị loại tại C1 bởi Barca nhưng Real của Jose cũng thắng đại kình địch ở cúp nhà vua. Năm thứ hai, Real thua Barca ở cúp Nhà vua, thua tại sân nhà ở La Liga nhưng cũng thắng được Barca tại Noucamp. Sang năm thứ 3 trong những ngày tháng cuối của Jose tại thành Madrid hoa lệ, Real bất bại trước Barca dù trắng tay, khi đánh bại đại kình địch ở Cúp nhà vua, 1 thắng 1 hòa tại La Liga.

Nền tảng đó giúp Ancelotti trở nên dễ thở hơn, và rồi Real có Decima, và Mourinho, dù thừa nhận hay không cũng góp công không nhỏ khi biến hàng thủ Real trở nên chắc chắn hơn bao giờ hết, kể từ khi hết thời của Fernando Hierro. Ramos, Pepe , Marcelo và đặc biệt là Varane trở thành những hậu vệ hàng đầu.

Ở đâu đó, thành quả của Mourinho cũng lên tiếng bất bình thay cho ông. Chelsea, trong một năm thần kì đánh gục Barca, rồi cả Bayern đang ở độ chín nhất ngay trên sân khách, để đăng quang ngôi vô địch. Họ gọi tên Roberto Di Mateo, nhưng chính những người mang dòng máu xanh thấy rằng, hàng thủ, mà nòng cốt là những Cech, Terry, Cahill, Ivanovic và cả những trụ cột từ thời Jose như Lampard, Drogba mới là những người hùng thật sự. Chelsea đã phòng thủ theo đúng nghĩa tử thủ trước một Barca hùng mạnh tại Nou Camp, chỉ với 10 người, để rồi khiến Messi phải cay đắng thừa nhận, nhiều người Cataluyna ghét Chelsea còn hơn Real. Họ cũng mang nghệ thuật phòng ngự đó đến Olympic, để hạ gục Bayern trong trận chung kết.

Mourinho rời Real một năm sau đó, và ông trở lại nơi ông vốn thuộc về. Chelsea. Cả London như phủ kín màu xanh hạnh phúc. Cđv hát vang tên ông. Cầu thủ hát vang tên ông. Tất cả màu xanh yêu quý ông, như vị cha già trờ lại chốn cũ. Ông cũng vậy. Ông gọi mình là người hạnh phúc. Ông hòa chung nhịp đập cùng club, gạt bỏ mọi sự lạnh lùng hay tự ái để đến với tình yêu của mình, để rồi mái tóc điểm bạc của ông càng ngày càng trắng xóa vì lo cho Chelsea. Bản sắc phòng thủ vẫn còn đó, và với những con người mới, ông bắt tay xây dựng lại từ đầu như ngày xưa. Năm đầu tiên, dù không vô địch, nhưng có ông lớn nào ở giải ngoại hạng không e dè Chelsea, không thấy sợ hãi hàng thủ được xây dựng dưới bàn tay của Jose? Từ đội bóng chuyên tấn công như Man City, hay một Arsenal luôn hừng hực tấn công? Ở đó, luôn có sự kị dơ đến lạ kì. Arsenal và Barcelona có lẽ hiểu rõ hơn ai hết. Dù là với đội hình nào, Chelsea vẫn mang đến sự khốn khổ đến tột cùng cho hai đội bóng đại diện cho trường phái tấn công đó.

Luôn đi ngược lại với cái đẹp

Và các cđv tin ông, vì hiểu rằng, mọi điều tốt đẹp luôn sẽ đến sau khi hiểu nhau. Quả vậy, chỉ 12 tháng sau, mọi sự thật tuyệt. Chelsea dù phải rời đấu trường C1 nhưng cũng không thua trận nào và chỉ bị loại bởi luật bàn thắng sân khác, trong khi tại ngoại hạng, Man City hay Arsenal cũng không thắng nổi màu xanh. Trớ trêu thay, đó là nơi làm ông đau nhất. Năm thứ ba, có ai ngờ lại là năm cuối ông ở lại Chelsea? Vẫn con người đó, vẫn cầu thủ đó, nhưng kì lạ, khả năng phòng thủ của Chelsea tệ đến kì lạ, tệ đến mức có lúc, nhà ĐKVĐ ở trong nhóm cầm đèn đỏ. Ông buồn bã. Và ông lại ra đi.

Cùng với bề dày thành tích đó, tính cách của Mourinho cũng là một vẻ đẹp trái ngược đến lạ kì, y như lối đá phòng ngự ông tôn thờ. Ở đó, chỉ có hai thái cực: Yêu hoặc ghét. Không có đứng giữa. Khác hoàn toàn với sự lịch lãm nhiều khi đến giả tạo của các chiến lược gia thiên về tấn công. Ông là hlv luôn đứng mũi chịu sào bảo vệ cầu thủ, khiêu chiến mọi chiến lược gia ngứa mắt, sẵn sàng dành những lời lẽ đá xoáy khó nghe nhất cho kẻ thù và khẩu chiến không bao giờ biết mệt mỏi, đến nỗi FA phải cấm và phạt liên tục những phát ngôn của ông. Giáo sư Wenger có lẽ là người hiểu rõ và cay cú nhất. Có ghét thì có yêu. Sir Alex Ferguson dù thua nhiều hơn, nhưng vẫn luôn ca ngợi người đồng nghiệp trẻ tuổi, và hay dùng bữa tối cùng Jose. Cầu thủ thì sao? Ông cũng bảo vệ những học trò của mình, yêu thương họ như những đứa con nếu họ theo ông, dù không ít bị ghẻ lạnh và ghét ông ra mặt như Juan Mata, Iker Cassilas hay David Luiz. Còn những người yêu ông, thật cũng không ít, khi có người là những tay bất trị hàng đầu, là những gã bad boy có tiếng như Marco Metarazzi, Ibrahimovich, cũng có không ít cá tính lớn như Wesley Sneijder hay Didier Drogba, tất cả họ đều yêu quý và sẵn sàng chết vì ông.

Chưa ai biết ông đi đâu về đâu. Có người bảo ông sẽ đến MU, để tiếp nối sir Alex. Ai biết được. Nhưng hãy tin, dù ông đến đâu, khả năng phòng thủ tuyệt vời sẽ đến với đội bóng đó, để biến cái đẹp của tấn công trở thành vô hại. Những cầu thủ sẽ yêu mến ông, như Drogba, Sneijder hay cả Marco Metarazzi hay Zlatan đã từng. Những hậu vệ sẽ lăn xả, sẽ chiến đấu hết mình, lấy đầu mình ra đỡ những cú sút trời giáng như những gì Terry hay Zanetti vẫn làm chứ không tránh né, không run sợ. Đội bóng đó sẽ máu lửa, sẽ là những chiến binh oai hùng, như những gì Ibrahimovich thể hiện. Và các hậu vệ, tất nhiên, sẽ thành những nghệ sĩ phòng thủ thực sự, như cái cách mà Varane đã khóa chặt được Messi khi còn được Mourinho dẫn dắt. Ông là người cuối cùng còn lại của lối đá phòng thủ Catenacio, để bảo vệ cho một nét đẹp trái ngược trong thế giới bóng đá, vậy nên hãy cứ tin, và chờ đợi gã Mohican cuối cùng của Catenacio đó. Ở đó, những gã Don Juan với nẹt đẹp tấn công tuyệt vời sẽ phải luôn e sợ./

De Gea là thủ thành xuất sắc nhất thế giới