Hugo Lloris- Vinh quang của một cậu ấm công tử

Hugo Lloris- Vinh quang của một cậu ấm công tử

Trong đội hình của đội tuyển Pháp, đa phần là những tuyển thủ đềi xuất thân từ những gia đình nghèo khó, và chủ yếu nhập tịch Pháp sau khi di cư. Nhưng Hugo Lloris lại khác, anh sinh ra trong một gia đình nghèo khó tại thành phố Nice mơ mộng.

Soi kèo bóng đá tối nay Bố của Hugo là một giám đốc ngân hàng tại công quốc  Monaco xinh đẹp, còn người mẹ của anh  là một nhà công luật có tiếng ở thành Loren, anh được gia đình định hướng theo nghiệp công chức và sau này là vận động viên quần vợt từ khá sớm. Nhưng đam mê của anh là theo nghiệp cầu thủ, Hugo đã sớm hiện thực hóa đam mê này và sóm giành được vinh quang.

Anh có những năm tháng đầy êm đềm và hạnh phúc bên gia đình yêu dấu và điều kiện của mình. Từ miếng ăn cho đến cái mặc, anh được chu toàn không thiếu một thứ gì. Người cha của anh- ông Loris Rivaldo cho anh làm quen với trái banh nỉ từ nhỏ, và anh tỏ ra khá hứng thú với sở thích của cha. Cho đến năm tròn 7 tuổi, Hugo bắt đầu bộc lộ mình là một cậu bé nổi loạn, thay vì ở nhà chơi với trái banh nỉ thì cậu lại lựa chọn cùng đứa bạn thân Abkel đeo găng tay đến Cimiea- một đội bóng bán chuyên của thành phố Nice lúc bấy giờ để tập chơi bóng, cậu khá thích thú với vị trí thủ môn. Cậu nói với ông thầy tuyển trạch viên tên Regis Bruneton lúc đó rằng:” Chào thầy, con là Hugo, con đến đây mong muốn được ứng cử vào vị trí thủ môn của đội”.

Sau đó, cậu nhóc tì 7 tuổi được ông tuyển trạch viên đưa đi Test thử trình độ, và chỉ hơn 20 phút kiểm tra, các tuyển trạch viên đã phải thốt lên rằng đây là một cậu bé có kỹ năng bắt bóng khác cừ, một hiện tượng mà có thể sau này sẽ là tương lai của bóng đá Pháp. Chính Regis đã duyệt cho Hugo được chơi tại đội hình thiếu niên của Cimiea khi đó. Ông cũng chính là người trực tiếp  huấn luyện Hugo Lloris 4 năm dòng, ông là một người thầy, đôi khi như một người cha và cũng là người bạn tâm giao của cậu nhóc Hugo. Regis thực sự là một người dễ gần và thân thiện, ông luôn khuyến khích những học trò của mình chơi bóng với niềm đam mê cháy bỏng, không được phép cố đấm ăn xôi vì chiến thắng. Đương nhiên Lloris cũng được giáo dục theo cách tương tự như thế.

Hugo Lloris khi còn nhỏ

Ngày ngày, cậu bé Hugo cứ đêm đềm trôi qua, ăn học tại trường và sau đó được bố mẹ đưa đến sân tập luyện với chúng bạn, dưới sự chỉ đạo của thầy Regis đáng kính. Nhưng đến năm 11 tuổi, một biến cố cực sốc đã đến với Hugo, bà Sofia- mẹ của Hugo bị chuẩn đoán mắc căn bệnh ung thư. Và Hugo bắt đầu chuỗi ngày tháng buồn bã của mình, cậu chỉ muốn được ở bên mẹ. Nhưng mẹ cậu đã nó rằng thấy cậu trở thành một cầu thủ giỏi là điều vui nhất của bà. Thế là, Hugo Lloris điên cuồng tập luyện. Buổi sáng cậu làm bạn với trái bóng và mỗi khi chiều về cậu chỉ muốn về nhà để ở bên mẹ. Mới 11 tuổi, nhưng Hugo đã tỏ ra mình là một người đàn ông của gia đình.

Đối với nhiều cậu bé nhóc tỳ cùng lứa tuổi với Hugo, việc phải học các môn văn hóa ở trường đôi khi là một hình phạt tra tấn. Nhưng với Hugo thì lại khác, cậu muốn vừa giỏi chơi bóng, lại vừa muốn học tốt những môn ở trường. Cậu không bao giờ muốn mẹ của mình phải buồn vì cậu. Trong suốt  những ngày tháng được họ ở trường trung học Monice de Frane, Hugo Lloris luôn là một học sinh xuất sắc, rất ít khi những đứa trẻ học cùng cậu thấy cậu bị điểm kém hay bị thầy cô trách mắng. Bên cạnh động lực là người mẹ đang bị bệnh hiểm nghèo, cậu bé Hugo còn có một động lực khác để vươn lên, đó là Marine- người yêu và sau này cô đã trở thành vợ của anh. Cả hai người quen nhau trong những năm tháng trung học. Hugo chết mê chết mệt vì vẻ đẹp địa trung hải của cô nàng.

Vẫn có những dòng phê về Hugo như thế này khi anh còn đi học:” Hugo, một học sinh mẫu mực, thông minh, khiêm tốn và tương đối kiệm lời. Cậu ấy là một người nhiệt tình và luôn giúp đỡ những người xung quanh.”

Khi bệnh tình của bà Sofia ngày một nặng thêm, dĩ nhiên Hugo cũng chẳng thể nào che dấu được nỗi buồn sâu thẳm của mình. Nhưng cậu cất nỗi đau và tập chung vào chơi bóng, cậu tập luyện để quên đi nỗi đau. Khi tròn 21 tuổi, mẹ của Hugo qua đời, anh đã khóc cạn hết nước mắt suối  ngày. Một năm sau, khi đau thương phần nào đã nguôi ngoai, cậu bé Hugo Lloris ngày nào đã trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, thủ môn bắt chính của Olympic Lyon. và nhanh chóng được gọi vào đội tuyển quốc gia Pháp.

Chủ tịch của Nice khi đó xem Hugo chơi bóng phải thốt lên rằng: Cậu ấy là một thủ môn tuyệt vời, chỉ để lọt lưới 11 bàn sau 28 trận. Đôi khi cậu ấy cũng có những sai lầm. nhưng những sai lầm đó chẳng thể nào xóa nhòa được đẳng cấp của cậu ấy. Hugo là một chàng trai khiêm tốn và hay cười, cậu ấy rất được lòng những người đồng đội của mình. Cũng thật dễ hiểu khi mà cậu ấy đang là đội trưởng của tuyển Pháp với nhiều gương mặt cá tính. Ở tuổi 24 cậu ấy đã là nhà vô địch thế giới, chinh phục chiế cúp vàng tại Nga, một điều àm chẳng ấy ai, kể cả những siêu sao cũng chưa chắc làm được./

Với Gattuso, CR7 là một “cỗ máy” hoàn hảo