Buffon- Có một nụ cười tươi đẹp

Buffon- Có một nụ cười tươi đẹp

Nếu còn nhớ những nụ cười của Buffon có không biết bao nhiều những kỷ niệm ùa về. Nhắc đến Gianluigi là nhắc đến một thủ lĩnh đích thực. Một người đội trưởng với nụ cười ấm áp.

BUFFON-ĐẸP LẮM NỤ CƯỜI ẤY

Soi kèo đêm nay Vậy là cuộc hành trình của Italia đã kết thúc, cuộc hành trình đầy kỳ lạ cũng như chứa đựng nhiều cảm xúc đã chấm dứt. Tuy có hơi đau đớn và tức tưởi, nhưng đoàn quân của Conte hoàn toàn có thể ngẩng cao đầu, họ đã làm cho người hâm mộ tự hào. Chỉ một điều khiến những trái tim yêu mến màu áo màu thiên thanh cảm thấy nhói đau, ấy là cặp mắt đỏ hoe của Buffon, một hình ảnh không thưởng thấy, hay chính xác hơn là chưa bao giờ thấy ở người đàn ông can trường này. Hình ảnh lấy đi nhiều nước mắt của người xem. Nhưng sao chúng ta cứ cảm thương những giọt nước mắt để xót xa cho anh. Mà không nhớ đến những hình ảnh về nụ cười của anh để thấy người đội trưởng Azzurri vĩ đại dường nào.

Thật, Euro này tôi không thấy ai cười nhiều bằng anh. Mà cũng không có ai cười…dễ thương như anh. Nụ cười hở hết cả hàm răng trắng ngần. Nhớ trận đầu gặp Bỉ, khi anh cùng những người đồng đội cố gắng bảo toàn bàn thắng của Giaccherini. Trong một tình huống De Bruyne bên đội bạn tạt một quả bóng quá đẹp vào vòng cấm địa, đồng đội của anh không theo kịp Lukaku và chỉ vài centimet nữa thôi là đã có bàn gỡ hòa cho Quỷ đỏ. Bóng trôi qua chân của tiền đạo Everton, Buffon ôm trọn quả bóng thở phào. Sau đó, anh quay qua Chiellini…”bợp tai” chàng hậu vệ này và cười. Nụ cười đã giúp màu áo thiên thanh giữ vững đấu pháp của ông thầy Conte, để làm bàn đạp tiến qua vòng bảng sớm trước một vòng đấu.

Nhớ trận gặp Thụy Điển. Một mình ngôi sao Ibrahimovich gồng gánh cả màu áo vàng tấn công vào khung thành của Buffon, nhưng lần lượt từng cơ hội trôi đi trước mũi giày của những cầu thủ Bắc Âu. Trận đấu kết thúc, Thụy Điển thất bại như kết quả tất yếu. Anh bắt tay người đội trưởng bên kia chiến tuyến, người đã từng một thời gian sát cánh bên anh, và nở một nụ cười, cùng cái gật đầu cảm thông. Nụ cười thân thiện, cũng như hiểu cho một phần nào sự bất lực của một cánh chim lẻ loi đã mỏi mệt. Và Ibra loạt trận cuối đã chút xíu nữa khiến cho Bỉ ôm hận nếu không quá thiếu may mắn, và anh ra về trong thế ngẩng cao đầu.

Nhớ trận cuối vòng bảng. Sau khoảnh khắc mà Brady ghi bàn thắng lịch sử, những người Ireland như phát rồ lên, họ vui mừng đến phát khóc. Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má những người dân xứ đảo. Và cảm xúc đó khiến chính Roy Keane cũng không cầm lòng nổi nữa. Trong khoảnh khắc cựu đội trưởng Quỷ đỏ đang ôm vị trợ lý khóc như đứa trẻ. Thì Buffon từ ghế dự bị chạy sang, anh bắt tay huấn luyện viên O’Neil và cười, nụ cười chia vui cùng thành quả của một dân tộc, một tinh thần thể thao đoàn kết, cho dù họ-một đội bóng tí hon, đã vừa đánh bại đội bóng của anh-gã khổng lồ đầy kiêu hãnh.

Ở loạt trận vòng loại trực tiếp với Tây Ban Nha, trong khi nhà đương kim vô địch bất lực trong việc tìm kiếm con đường tiến đến khung thành của Italia, bóng bỗng tới chân của Iniesta. Siêu sao của Barcelona tung cú vút bóng đẹp như pha anh ghi bàn vào lưới Chelsea năm nào. Chỉ khác là lần này, gã thủ môn…dễ dàng đẩy bóng khỏi khung thành. Đã thế gã còn chỉ vào anh và nở ra một nụ cười hết cỡ. Kết thúc trận đấu, Tây Ban Nha bế tắc toàn tập, trong khi đội bóng màu thiên thanh ghi thêm được một bàn nữa. Nhưng không hề có sự đố kỵ nào, cả hai bên chan hòa, vui vẻ đổi áo cho nhau. Và những người Tây Ban Nha đến bên Buffon bắt tay cười đáp lại.

Nụ cười luôn rạng rỡ của Gianluigi Buffon

Và cuối cùng là đêm qua, khi 120 phút trường chinh kết thúc. Cả hai bên đều đã kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần. Trong lúc hai gã thủ môn đang tiến về khung thành, anh bắt tay Neuer và cười. Người đàn em mà anh hết sức ngưỡng mộ, sự ngưỡng mộ thể hiện ngay khi trận đấu chưa diễn ra. Không biết nụ cười đó có ý gì, là thể hiện sự tự tin để đè ép tinh thần đối phương, hay chỉ đơn giản là sự sẻ chia cùng người đang thực hiện một nhiệm vụ giống như mình, một nhiệm vụ với áp lực rất lớn. Chỉ biết trong những loạt sút cân não, cả hai đều chơi tốt như nhau. Nhưng vì duyên mệnh và luật của cuộc chơi bắt buộc một người phải dừng lại. Và cay đắng thay, anh lại là người thất bại, giọt nước mắt đã nhòe trên khóe mi. Nhưng đối với tôi, nụ cười trước đó chừng mười phút mới là hình ảnh ấn tượng nhất trận tứ kết này.

Người Ý thường tự hào bởi những nụ cười quyến rũ người khác. Thời trung cổ thì có sự bí ẩn trong khóe miệng của Mona Lisa, tuyệt tác mà họa sỹ thiên tài Leonardo Da Vinci đã tạo ra. Thời hiện đại thì có nét gian tà trong những vai diễn của Robert De Niro, của những gã Mafia trên màn ảnh Hollywood. Và trong bóng đá, nụ cười của Del Piero, Cannavaro cũng đã làm loạn nhịp hàng triệu trái tim các thiếu nữ. Nhưng đó đều là những nụ cười có gì đó bí ẩn, có gì đó cao quý. Nó không thật sự thân thiện, như hình ảnh những người Ý chân chất, một dân tộc từng trải với bề dày lịch sử mà ta có thể tưởng tượng.

Chỉ đến ngày hôm nay, những nụ cười của Buffon đã thể hiện được tất cả những nét Ý ấy. Một nụ cười thân ái, thoải mái, nó hiện ra hết hàm răng trắng ngần. Ẩn trong đó là một tinh thần Ý bùng cháy, một tình cảm Ý nồng nàn. Nó giúp cho đồng đội giữ vững niềm tin, thể hiện bản lĩnh của bản thân trong những thời khắc quyết định. Nó chia vui cùng những con người đạt được thành công trong cuộc đời, cảm thông cho những người bạn không may mắn. Và nó còn dành cho đối thủ, mà ở đó vẻ đẹp của thể thao, của một tinh thần mã thượng được thể hiện một cách đáng trân trọng.

Mọi người sẽ nhớ đến giọt nước mắt của anh, nhớ đến đôi mắt đỏ hoe khi anh tiến vào đường hầm. Nhưng riêng tôi thì không. Tôi sẽ để dành ký ức cho những khi anh hé miệng cười. Bởi vì khi ấy, anh thật tuyệt vời biết bao. Đẹp lắm Buffon à, nụ cười của anh./

TRẦN THẾ VỌNG- NỖI ĐAU NÀO CHO VƠI