Bóng đá trong chính trị: Khi chính khách đam mê với túc cầu

Bóng đá trong chính trị: Khi chính khách đam mê với túc cầu

Những tưởng như hai vấn đề này chẳng liên quan gì đến nhau , nhưng nếu xét một cách tổng thể dưới một góc độ khác. Nếu một chính khách yêu bóng đá cũng có chút gì đó thú vị.

Soi kèo Bài viết được tự dịch từ nguồn Economist.com. Nó khá lằng nhằng và hơi khó đọc, thế nhưng theo tiêu chí là nhìn nhận bóng đá với nhiều góc độ, nên cá nhân người dịch xin mạn phép đem đến cho các bạn một cái nhìn về kinh tế chiến lược trong bóng đá. Đây là bài phân tích về chính sách tâm huyết của người lãnh đạo gã hàng xóm to đùng phương Bắc của chúng ta.
“Chi tiêu mạnh tay cho cầu thủ ngoại quốc cũng bao hàm cả mục tiêu chính trị”

Sức cầu của Trung Quốc đối với những mặt hàng thế giới có thể không đáng kể, thế nhưng nhu cầu về cầu thủ lại không như thế. Vài tuần qua, những đội bóng trong nước đã tiến hành những thương vụ lớn nhất trong lịch sử, họ kí kết với những tài năng nước ngoài mà trình độ, so với mặt bằng chung của châu Á, phải khiến người khác phải há hốc mồm. Một tờ báo địa phương ở Trung Quốc đã thuật lại rằng, bất kỳ ai dành sự quan tâm cho bóng đá nước nhà đều khẳng định rằng những CLB này “bị điên” hết rồi.

Jiangsu Suning, một CLB thuộc sở hữu của một công ty thuộc lĩnh vực bán lẻ, đã phá vỡ kỷ lục chuyển nhượng vào ngày 27 tháng 1 khi trả cho Chelsea 35 triệu đola để sở hữu tiền vệ người Brazil, Ramirez. Đó là một trong những CLB bạo chi nhất của châu Á. Một tuần sau đó, Guangzhou Evergrande Taobao đã đem Jacson Martinez về, sau khi trả cho Atlectico Madrid 45 triệu đôla. Hai ngày sau, lại là Jiangsu phá sâu kỷ lục, khi trả cho Shakhtar Donetsk 53 triệu đola cho tiền vệ người Brazil, Alex Teixeira.

Trước khi kì chuyển nhượng mùa đông kéo dài hai tháng ở Trung Quốc kết thúc vào ngày 26 tháng 2, những CLB hàng đầu ở quốc gia này đã chi ròng vào khoảng 300 triệu đola vào thị trường chuyển nhượng. Nó lớn hơn cả số chi của những CLB thuộc top năm giải vô địch hàng đầu châu Âu trong kỳ chuyển nhượng mùa đông. Chi ròng của những CLB NHA xếp thứ hai với 220 triệu đola, trong khi những CLB thuộc hạng hai Trung Quốc xếp thứ 3, với 55 triệu.

Tập Cận Bình và tình yêu với bóng đá

Có lẽ không người nào nói là Tổng Bí Thư Tập Cận Bình bị điên. Nhưng một số công dân cũng có thể cảm thấy kì lạ khi vị chính khách này lại dành nhiều sự quan tâm đến bóng đá đến như vậy, thay vì những lĩnh vực vĩ mô như hồi phục nền kinh tế hay đấu tranh tham nhũng. Một năm về trước, một ủy ban thường chịu trách nhiệm về việc giám sát cải cách kinh tế – xã hội đã chuyển hướng, dành nhiều sự quan tâm đến bóng đá trong nước: một giải đấu tệ hại. Ủy ban này, dưới sự điều hành của ông Tập, đã trình lên Đảng Cộng Sản một bản kế hoạch về việc “cải cách bóng đá” (dĩ nhiên là kèm theo “đậm đà bản sắc Trung Hoa”), một điều chưa có tiền lệ. Trong đó đề ra mục tiêu rằng sẽ chấm dứt sự “lạc hậu” của nền bóng đá Trung Quốc và giúp đất nước sống lại “giấc mơ về sức mạnh tối cao trong thể thao”. Kế hoạch đã đề ra xây dựng đến 50,000 học viện bóng đá vào năm 2025. Và đưa bóng đá vào học đường như một môn bắt nuộc.

Bóng đá là một trong những thứ quan trọng đối với ông Tập. Từ bé ông đã là một fan của bóng đá. Trong một khoảng thời gian ông trở thành lãnh đạo của Trung Quốc, thì trong văn phòng của ông luôn có một bức hình mà ông, khi đó còn là phó chủ tịch nước, đá một trái bóng ở Ireland. Kế hoạch cải cách của ông Tập có nói rằng bóng đá sẽ giúp nâng cao tinh thần yêu nước cũng như “tinh thần đoàn kết của dân tộc”- thứ mà theo quan điểm của ông đã bị đứt gãy nghiêm trọng qua quá trình tăng trưởng kinh tế.

Những doanh nghiệp trong nước dĩ nhiên không bỏ qua cơ hội này. Đã có 4 công ty mua lại những đội bóng thuộc hạng đấu cao nhất trong hai năm qua. Vào tháng 10, thì China Media Capital (CMC), một công ty đầu tư mạo hiểm,đồng ý mua lại gói bản quyền truyền hình phát sóng giải Chinese Super League (CSL) trong 5 năm với cái giá 1,3 tỷ đô, gấp 25 lần so với con số mà đài truyền hình nhà nước bỏ ra cho mùa bóng 2015. (Vào ngày 23 tháng 2 vừa qua, công ty đã bán lại 2 năm bản quyền và thu lại lợi nhuận vào khoảng 35%). Vào tháng 12, CMC đã mua lại 13% cổ phần của CLB Manchester City, và vài tuần sau đó, lãnh đạo của CMC đã mời ông Tập sang tham quan cơ sở vật chất của CLB này. Wang Jianlin, người giàu nhất Trung Quốc, hiện tại đang nắm khoảng 20% cổ phần Atlectico Madrid. Dalian Wanda, một công ty thuộc sở hữu của Wang, đã đầu tư hàng triệu đô để 180 cầu thủ Trung Quốc có thể qua Tây Ban Nha luyện tập với trang thiết bị cực kì hiện đại.

Đi cùng với việc mua những danh thủ nước ngoài, những CLB của CSL cũng bỏ tiền thuê những chuyên gia bóng đá hàng đầu ở Anh và Brazil. Guangzhou Evergrande Taobao đã thuê hàng tá những HLV từ Real Madrid để huấn luyện cho 3,000 học viên ở học viện của CLB. Giải CLS đang dần thay thế MLS của Mỹ để trở thành nơi kiếm tiền của các cầu thủ.

Ông Tập đã nhìn thấy những trận đấu là những công cụ hữu ích cho mục đích ngoại giao (những chuyến công du nước ngoài của ông thường đi kèm với những sự kiện liên quan đến bóng đá). Thế nhưng giải đấu Trung Quốc còn một chặng đường dài để có thể đem lại lợi ích như NHA đang mang lại cho nước Anh. Ông Tập đã nói rằng ông ước Trung Quốc sẽ vô địch World Cup. Trong khi nước Anh lại không có kế hoạch cụ thể cho mục tiêu này./

Những kịch bản lọt vào vòng 1/8 Asian Cup của Việt Nam? Thắng Yemen đậm hay Úc trợ giúp?

8live
sunwin
nbet
nbet