Bàn luận Mourinho ở Man United: Có dòng máu quỷ nhưng vẫn chịu đắng cay

Bàn luận Mourinho ở Man United: Có dòng máu quỷ nhưng vẫn chịu đắng cay

Man United cách đây hơn 1 tháng đã chính sa thải Jose Mourinho. Trước đó ông đến Old Traffold với biết bao nhiêu sự kỳ vọng. Nhưng rồi cũng để lại bao thất vọng. Hôm nay, hãy cùng nhớ lại việc các Manucians đã kỳ vọng ở Mr Jose như thế nào khi ông mới chuyển đến “nhà hát của những giấc mơ”.

Jose Mourinho và dòng máu của Quỷ.

Soi kèo phạt góc hôm nay Sir Alex Ferguson đã ra đi từ lâu, và người Manchester vẫn đang loay hoay đi tìm người kế tục xứng đáng. Từ người lâu năm ở Premier League như David Moyes cho đến lão làng như Luis Van Gaal. Vậy mà vẫn chưa đâu vào đâu. Người đầu tiên, có lẽ dù hiểu nước Anh nhưng mang dáng dấp của một đội bóng nhỏ, đã đập đi toàn bộ di sản mà Sir Alex để lại để xây dựng một lối chơi nhàm chán. Lỗi mà ông chỉ ra là do lực lượng không đủ tinh nhuệ. Và có thể do cả chính tài năng của ông. Người Manchester thất vọng. Bầy quỷ đỏ tìm kiếm một người mới hơn, tài năng hơn, danh tiếng hơn. Gã điên Luis Van Gaal được mời về sau thành công tại World Cup với Hà Lan, cùng những di sản tuyệt vời mà gã để lại cho Barcelona hay Bayern Munich. Nhưng rồi vẫn loay hoay. Nhà hát của những giấc mơ bỗng chốc trở thành Nhà hát ru ngủ với lối chơi thiếu lửa đến lạ kì từ những đôi chân mang màu áo đỏ. Vẫn đầu tàu là Rooney, vẫn có những cái tên chất lượng trải đều 4 tuyến, từ một De Gea ngày càng chứng minh giá trị trong khung gỗ, những hậu vệ chất lượng như Marco Rojo, Chris Smalling, Darmian hay Luke Shaw, những tiền vệ số má như Juan Mata, Fellaini, Morgan Schneiderlin, Ander Herrera, Bastian Schweinsteiger, và tuyến đầu còn có thêm những tài năng trẻ sáng giá như Martial, nhưng có lẽ hình bóng một MU mạnh mẽ, lôi cuốn đến lạ thường và chiến đấu đến chết đã lùi sâu vào dĩ vãng cùng hình bóng Sir Alex Ferguson.
Và rồi người đàn ông đó đến.

Ông là Jose Mourinho. Ông đến với thất bại cay đắng ở chính nơi ông yêu thương nhất. Ông đến với hành trang tồi tệ bậc nhất trong sự nghiệp lẫy lừng của mình. Và ông đến, khi người ta hoài nghi về sự trở lại của Quỷ đỏ bậc nhất.

Liệu, ông có thể viết nên những bản hùng ca tuyệt vời nhất ở “Nhà hát của những giấc mơ”? Không ai biết.  Tương lai là một món quà, và phải đợi ông ngồi vào ghế nóng, thấy ông chỉ huy mới biết MU có cần ông hay không. Nhưng, người Manchester liệu có quên những gì ông đã làm được để hoài nghi? Đúng, giờ phút này đây, những Antonio Conte, Diego Simone, hay gã điên Jurgen Kloop mới là những cái tên sáng giá, những người truyền những ngọn lửa tuyệt vời bậc nhất cho những học trò. Đó là còn chưa kể đến những người khả kính như Ancelloti hay Pep Guardiola.

Jose Mourinho, ông nói lắm làm gì, để rồi họ nghĩ ông chỉ là một kẻ lắm mồm nói khoác mà quên đi tất cả ? Ông xây nên thế hệ vàng của Chelsea, để rồi dù ra đi, những chàng trai đó thành trụ cột, và mang lại những vinh quang chói loà nhất cho đội chủ sân Stamford Bridge. Ông đến với Inter đầy yếu đuối của Mancini, những kẻ khôn nhà dại chợ và biến đó thành tập thể hùng mạnh đoạt cú ăn ba vĩ đại. Ông đến Real Madrid của thủ đô Tây Ban Nha, đến với vầng hào quang hoàng gia đang bị che mờ bởi những vì tinh tú xứ Cataluyna. Ông biến họ thành những chiến binh, để vượt qua cái bóng của Barcelona mà đứng lên bục cao nhất. Và, khi quay lại với tình yêu của mình, ông mang đến một lối đá tấn công quyến rũ đến lạ kì với dàn sao trẻ.

Liệu, thế đã đủ chưa?Người Manchester sẽ nói chưa. Bởi Sir Alex có những gã chiến binh ngạo nghễ như Roy Keane hay King Eric, họ có những người hùng thầm lặng như Paul Scholes, họ có những thủ lĩnh chiến binh như Vidic, họ có những cầu thủ làng nhàng như luôn thi đấu như thể ngày mai là tận thế như John O’Shea hay Phil Jones , họ có những tài năng trẻ đi mang màu đỏ đến với vinh quang như lứa 1992 huyền thoại, và trên hết, họ có bản sắc, của một lối đá ban bật tấn công đẹp mắt đến mê người. Nhà hát sẽ hát vang lên mãi sự cuồng nhiệt cháy bỏng đến mê người mà người chỉ huy nó là Sir Alex.

Một Mourinho mang dòng máu của Qủy nhưng cũng thật đáng thương

Đúng vậy. Họ sẽ nhắc lại điều đó, và hoài nghi Jose. Một ngày không thể tạo nên bụt. Tất nhiên. Mourinho luôn là con người của mùa giải thứ hai. Phải là năm thứ 2, Chelsea – Mourinho mới có những tinh hoa nhất. Họ có hàng thủ vững chắc đến tuyệt vời ở thời kì đầu, và ở lần thứ hai, họ xây dựng được lối đá ban bật đẹp đến mê người mà Ngài chủ tịch Roman luôn mong chờ. Inter-Mourinho cũng cần năm thứ 2 để mạnh hơn, để ngạo nghễ đứng lên đỉnh Châu Âu. Real – Mourinho cũng vậy. Họ có hàng công mạnh nhất, hàng thủ hàng đầu với lối chơi tuyệt vời, và bước qua Barca để ngạo nghễ vô địch. Jose mang lại tất cả, từ chất thép để phòng ngự là đặc sản cho đến sự bùng nổ trong tấn công. Không gì ông không làm được.

Vậy, chỉ thế thôi sao?  Không. Người Manchester nói về những thủ lĩnh vĩ đại như King Eric hay Roy Keane, thì liệu có thấy John Terry là như thế nào ở Chelsea? Họ nói về những chiến binh như Vidic, vậy Drogba thì sao? Họ nói về những người hùng thầm lặng như Paul Scholes, vậy những Cambiasso, Snejider thì sao? Họ gọi tên những cầu thủ làng nhàng nhưng thi đấu như thể mai là tận thế, vậy chắc họ đã quên mất ngày xưa ở Porto, câu chuyện cổ tích đã được viết nên như thế nào. Họ nhắc về lứa trẻ và dè bỉu ông không biết dùng người, mà quên mất những John Terry, Frank Lampard, Varane đã được phát triển ra sao. Và, những cái tôi lớn, có lẽ ngoài King Eric hay Keane, có lẽ người MU chưa bao giờ thấy gã đồ tể Marco Metarazzi khóc như một đứa trẻ khi Jose rời đi, hay Ibrahimovic, gã viking quái gở yêu quý Mourinho đến thế nào.

Vậy, họ đòi gì nữa? Những tiếng hát vang cùng không khí rộn ràng mãi không dứt? Vậy chắc hẳn họ chưa bao giờ đến với Stamford Brigde hay Giuseppe Meazza.để nghe người ta hát về ông. Họ cần lối đá ban bật? Hay cần một hàng công khủng bố? Hay một hàng thủ sắt đá? Nghĩ lại xem. Còn kẹo cao su? Chắc chắn sẽ không có, nhưng những màn tra tấn trong phòng thay đồ giữa giờ nghỉ, chắc chắn một điều chưa học trò nào của Jose thích nếu đội bóng chơi tệ.

Tương lai là món quà, và hãy chờ xem, Jose Mourinho liệu có đúng là nhạc trưởng mới ở “nhà hát của những giấc mơ “hay không./

Đội tuyển Việt Nam bị cấm ăn mỳ tôm tại Asian Cup 2019